Материал из энциклопедии Руниверсалис
Латинский
Морфологические и синтаксические свойства
Основа инфекта: causā-
|
|
Praesens
|
| Indicatīvus
|
Coniunctīvus
|
Imperatīvus
|
| Act.
|
Pass.
|
Act.
|
Pass.
|
Act.
|
Pass.
|
| Sing.
|
1 p.
|
—
|
causor
|
—
|
causer
|
—
|
—
|
| 2 p.
|
—
|
causāris
|
—
|
causēris
|
—
|
causare
|
| 3 p.
|
—
|
causātur
|
—
|
causētur
|
—
|
—
|
| Plur.
|
1 p.
|
—
|
causāmur
|
—
|
causēmur
|
—
|
—
|
| 2 p.
|
—
|
causāmini
|
—
|
causēmini
|
—
|
causamini
|
| 3 p.
|
—
|
causantur
|
—
|
causentur
|
—
|
—
|
|
|
Imperfectum
|
| Indicatīvus
|
Coniunctīvus
|
| Act.
|
Pass.
|
Act.
|
Pass.
|
| Sing.
|
1 p.
|
—
|
causābar
|
—
|
causārer
|
| 2 p.
|
—
|
causabāris
|
—
|
causarēris
|
| 3 p.
|
—
|
causabātur
|
—
|
causarētur
|
| Plur.
|
1 p.
|
—
|
causabāmur
|
—
|
causarēmur
|
| 2 p.
|
—
|
causabamini
|
—
|
causarēmini
|
| 3 p.
|
—
|
causabantur
|
—
|
causarentur
|
|
|
Futūrum I
|
| Indicatīvus
|
Imperatīvus
|
| Act.
|
Pass.
|
Act.
|
| Sing.
|
1 p.
|
—
|
causabor
|
—
|
| 2 p.
|
—
|
causaberis
|
—
|
| 3 p.
|
—
|
causabitur
|
—
|
| Plur.
|
1 p.
|
—
|
causabimur
|
—
|
| 2 p.
|
—
|
causabimini
|
—
|
| 3 p.
|
causabuntur
|
—
|
| Infīnitivus praesentis actīvi
|
—
|
| Infīnitivus praesentis passīvi
|
causāri
|
| Participium praesentis actīvi
|
causāns
|
| Gerundium
|
causandī
|
| Gerundivum
|
causandus, -a, -um
|
Основа супина: causāt-
| Participium perfecti passivi
|
causātus, -a, -um
|
| Participium futuri activi
|
causātūrus, -a, -um
|
| Supinum I
|
causātum
|
| Supinum II
|
causātū
|
causor
Глагол (отложительный), первое спряжение.
Корень: -caus-; окончание: -or.
Произношение
Семантические свойства
Значение
- приводить что-либо в оправдание, ссылаться на что-либо, извиняться ◆ Отсутствует пример употребления (см. рекомендации).
Синонимы
Антонимы
Гиперонимы
Гипонимы
Родственные слова
Этимология
Происходит от Шаблон:Этимология:causari
Фразеологизмы и устойчивые сочетания
Библиография