Материал из энциклопедии Руниверсалис
Латинский
Морфологические и синтаксические свойства
Основа инфекта: applicā-
|
|
Praesens
|
| Indicatīvus
|
Coniunctīvus
|
Imperatīvus
|
| Act.
|
Pass.
|
Act.
|
Pass.
|
Act.
|
Pass.
|
| Sing.
|
1 p.
|
applicō
|
applicor
|
applicem
|
applicer
|
—
|
—
|
| 2 p.
|
applicas
|
applicāris
|
applices
|
applicēris
|
applicā
|
applicare
|
| 3 p.
|
applicat
|
applicātur
|
applicet
|
applicētur
|
—
|
—
|
| Plur.
|
1 p.
|
applicāmus
|
applicāmur
|
applicēmus
|
applicēmur
|
—
|
—
|
| 2 p.
|
applicātis
|
applicāmini
|
applicētis
|
applicēmini
|
applicāte
|
applicamini
|
| 3 p.
|
applicant
|
applicantur
|
applicent
|
applicentur
|
—
|
—
|
|
|
Imperfectum
|
| Indicatīvus
|
Coniunctīvus
|
| Act.
|
Pass.
|
Act.
|
Pass.
|
| Sing.
|
1 p.
|
applicābam
|
applicābar
|
applicārem
|
applicārer
|
| 2 p.
|
applicābas
|
applicabāris
|
applicāres
|
applicarēris
|
| 3 p.
|
applicābat
|
applicabātur
|
applicāret
|
applicarētur
|
| Plur.
|
1 p.
|
applicabāmus
|
applicabāmur
|
applicarēmus
|
applicarēmur
|
| 2 p.
|
applicabātis
|
applicabamini
|
applicarētis
|
applicarēmini
|
| 3 p.
|
applicābant
|
applicabantur
|
applicarent
|
applicarentur
|
|
|
Futūrum I
|
| Indicatīvus
|
Imperatīvus
|
| Act.
|
Pass.
|
Act.
|
| Sing.
|
1 p.
|
applicābo
|
applicabor
|
—
|
| 2 p.
|
applicābis
|
applicaberis
|
applicāto
|
| 3 p.
|
applicābit
|
applicabitur
|
applicāto
|
| Plur.
|
1 p.
|
applicabimus
|
applicabimur
|
—
|
| 2 p.
|
applicabitis
|
applicabimini
|
applicatōte
|
| 3 p.
|
applicabuntur
|
applicanto
|
| Infīnitivus praesentis actīvi
|
applicāre
|
| Infīnitivus praesentis passīvi
|
applicāri
|
| Participium praesentis actīvi
|
applicāns
|
| Gerundium
|
applicandī
|
| Gerundivum
|
applicandus, -a, -um
|
Основа перфекта: applicāv-
|
|
Perfectum
|
Plusquamperfectum
|
Futūrum II
|
| Indicatīvus
|
Coniunctīvus
|
Indicatīvus
|
Coniunctīvus
|
Indicatīvus
|
| Act.
|
Act.
|
Act.
|
Act.
|
Act.
|
| Sg.
|
1 p.
|
applicāvī
|
applicāverim
|
applicāveram
|
applicāvissem
|
applicāverō
|
| 2 p.
|
applicāvisti
|
applicāveris
|
applicāveras
|
applicāvisses
|
applicāveris
|
| 3 p.
|
applicāvit
|
applicāverit
|
applicāverat
|
applicāvisset
|
applicāverit
|
| Pl.
|
1 p.
|
applicāvimus
|
applicāverimus
|
applicāverāmus
|
applicāvissēmus
|
applicāverimus
|
| 2 p.
|
applicāvistis
|
applicāveritis
|
applicāverātis
|
applicāvissētis
|
applicāveritis
|
| 3 p.
|
applicāvērunt
|
applicāverint
|
applicāverant
|
applicāvissent
|
applicāverint
|
| Infīnitivus perfecti actīvi
|
applicāvisse
|
Основа супина: applicāt-
| Participium perfecti passivi
|
applicātus, -a, -um
|
| Participium futuri activi
|
applicātūrus, -a, -um
|
| Supinum I
|
applicātum
|
| Supinum II
|
applicātū
|
applico
Глагол, первое спряжение.
Приставка: ap-[-]][-]]; корень: --.
Произношение
Семантические свойства
Значение
- : se a. предаваться, заниматься, посвящать себя (ad philosophiam, ad historiam scribendam C); стремиться (ad amicitiam alicujus C): mentem magnis a. Pt стремиться к великим целям. ◆ Отсутствует пример употребления (см. рекомендации).
Синонимы
Антонимы
Гиперонимы
Гипонимы
Родственные слова
Этимология
Происходит от праиндоевр. *ad- «к, у; около» + plicāre «складывать, свёртывать» (восходит к праиндоевр. *plek- «плести, скручивать»).
Фразеологизмы и устойчивые сочетания